Tự tin là chính em!
- purecoachingbb
- 8 thg 2, 2022
- 3 phút đọc

Cái cụm từ tự tin là chính em có lẽ đã lượn qua lượn lại trong đầu của tớ cũng phải được hơn cả một thập kỷ. Trước đây khi nghe qua là từ hồi còn là một nhóc tì học cấp hai, có lẽ do chiến dịch marketing của nhãn hàng này tốt hay sao mà sao bao nhiêu năm vẫn thấy nó văng vẳng bên tai mình. Nhưng thực sự thế nào là "là chính em" nhỉ, thì chưa có ai nói đến mấy.
Nhiều cô gái đến với tớ và cứ thút tha thút thít rằng, em cảm thấy em khác biệt, em cảm thấy cô đơn lắm. Em thấy không ai giống mình, sao em thấy mình lạc lõng vậy.
Một mặt khác, cậu có thấy mình như một cái cây nhưng những cành cây con con ấy thì lại đang luôn cố với về những cái hướng chưa chắc đã phù hợp với mình. Làm sao để cậu biết nó không phù hợp với mình, là khi cậu cứ nhoài người ra, rồi đêm về thấy bản thân mình mệt xõng xoài ra ấy. Cậu có cảm thấy vừa mệt mỏi, vừa vô vọng? Và tại sao ở giữa một "rừng" toàn hoa đẹp hoa xinh, ai cũng yêu thương đong đầy, cậu vẫn thấy mình nger ngác như gà lạc mẹ, vẫn thấy hoang hoải đến lạ?
Trong cả hai cách tiếp cận trên, có bao giờ cậu thử dừng lại và quan sát hay lắng nghe, mình đang ở đâu?
Có phải cậu tin rằng, mình cũng phải giống họ, đi con đường giống họ thì mình mới có thể thành công được? Cậu chưa từng tin rằng cách đi của mình, cách làm của mình thì không. Một lần nữa những tiếng nói nho nhỏ nào đó vẳng bên tai, nói rằng cậu nói ra thì ai nghe đâu, nó lại kéo cậu lại, hoặc redirect cậu sang một rẽ "giống người ta". Để rồi cuộc chiến từ bên trong ra bên ngoài, cậu mệt rã. Tớ ôm cậu. Tớ rất hiểu tâm sự ấy, vì thực sự hoá ra nó không phải của riêng tớ, mà của rất nhiều những cô gái đến với tớ.
Cậu biết không, thực ra chẳng có một công thức nào cụ thể cho sự thành công cả, vì vốn dĩ mỗi chúng ta là khác biệt.
Điều tuyệt vời nhất trên hành trình này tớ thấy rằng, những cô gái đến với mình, dù họ đang làm công việc gì, tớ cảm thấy ý nghĩa vô cùng khi họ thật sự thấy họ thành công theo cách của riêng,
không cần giống ai,
không cần phải nhét nhét bản thân vào bất kỳ cái hộp nào,
không phải đánh mất đi bất kỳ điều gì hay bản dạng gì,
không cần phải hoàn hảo.
Họ vẫn vui vẫn khóc trên hành trình của mình, mà sao nước mắt tiếng cười hoà lẫn vào nhau kết thành những lấp lánh, trong ngần như những viên ngọc.
Những cô gái ấy có khóc vẫn thấy sao nó đáng, có cười vẫn thấy trong lòng bình an.
Vững tâm mà đi tiếp. Vì hành trình này đã không bao giờ còn là cuộc đua hay tranh đấu hay thể hiện với bất kỳ ai hết, cô ấy và trái tim cổ cứ tự tin cất tiếng hát mà thôi.
Cậu biết. Trái tim của cậu biết.
Nếu cậu muốn thành công theo một cách của riêng mình, độc nhất vô nhị như chính bản thể của cậu, cậu sẵn sàng về chung đội của chúng tớ không?



Bình luận