"Thân người quý báu"
- purecoachingbb
- 8 thg 2, 2022
- 3 phút đọc

<Bài viết dựa trên góc nhìn và quan điểm cá nhân không với bất kỳ mong cầu là chỉ bảo ai, thiệt hơn với ai>
Mình được học rằng, một sự việc hay một đơn vị kiến thức như thế nào, đôi khi chỉ là cách nhìn nhận. Ai tin hay không tin, ai hiểu hay hổng hiểu, đều là tự do ý chí của mỗi người.
Ví dụ một bạn nhỏ học cấp 1, tập số bao gồm từ 0 trở lên: 0, 1, 2, 3, 4 vv...vv Nếu bây giờ bạn nói với nhỏ ấy rằng 1 trừ 2 bằng -1, thì bạn nghĩ xem bạn nhỏ ấy sẽ tin?
Trong tình huống như vậy thì việc tranh cãi ai đúng ai sai, há chẳng phải góc nhìn quá hạn hẹp?
Và nếu trong tình huống ấy, nếu bạn buông một lời nặng nề với người bạn nhỏ kia rằng, bạn thật quá ấu trĩ và ngốc nghếch; há chẳng phải quá tàn nhẫn ư? Con đường học hành, mở mang kiến thức của bạn nhỏ từ ấy trở về sau, biết đâu sẽ bị ảnh hưởng một cách không tích cực? Chỉ với một ví dụ đơn giản như vậy nên mình luôn hiểu rằng, đừng đặt cho mình một cái sự bám chấp. Chịu khó lùi lại một chút, chịu khó phóng tâm và phóng mắt xa ra một chút, biết đâu con đường học hỏi sẽ cũng rộng mở và thênh thang hơn một chút?
Không tích cực ở chỗ, chính những trải nghiệm ấy làm chúng ta dễ dàng nghĩ ôi chao mình lại không đủ giỏi, mình không đủ thông manh. Rồi suy ra mình không thành công, mình thất bại. Tựu chung quy lại về tấm thân này, mình liệu có đủ yêu thương? Làm sao mà cứ ra rả nói về yêu bản thân khi thấy mình ở đâu cũng thủng, đâu cũng khuyết được bây giờ nhỉ? Yêu làm sao, quý làm sao?
Lại một lần nữa chúng mình thử thay đổi góc nhìn nha?
Vậy cho tớ lật lại, chúng ta thường yêu, quý và trân trọng điều gì nào? Ví như một món đồ, có thể là ví món đồ ấy có giá hoặc/ và có giá trị đúng không ạ? Bây giờ một chiếc iphone 12 đắt tiền với một chiếc điện thoại Huawei rẻ hơn một chút, bạn thấy mình trân quý cái nào? Một ổ bánh mì lên men tự nhiên organic các thứ với một chiếc bánh mì bình thường 5k, bạn ăn chiếc nào thấy "ngon" hơn? Rồi một người thành công sáng sủa (tối cũng sủa - đùa chút cho vui thôi ạ) và một người còn nhiều vấp ngã, mắc sai lầm; bạn yêu bên nào, bạn quý bên nào?
Điều sau tớ chia sẻ chắc cũng không có gì quá là mới mẻ hay là aha cả, khi chúng ta đều biết bản thân mình được sinh ra, được lớn lên trở thành một con người là do sự kết hợp những gì tinh tuý nhất của ba mẹ - đó là nói về mặt thể chất. Có tình yêu của ba mẹ nào lại nhiều hơn ba mẹ nào hông cậu nhỉ, hay điều ấy ai mà đong đếm được bây giờ? Sự tồn tại của chúng ta hoá ra đã thật kỳ diệu ở ngay vạch xuất phát rồi sao.
Cậu có thấy thân này quý giá hơn chút nào chưa?
Hành trình khi mình lớn lên, vấp phải những trải nghiệm, lúc vui lúc buồn, lúc mưa lúc nắng; có những lúc ngỡ ở trên cao vút, có lúc lại rơi xuống vực sâu. Đã bao lần mình nghĩ mình là đồ bỏ đi, mình là đồ thừa thãi?
Và tớ xin được trích lời từ một người Thầy, nếu xét trên góc nhìn của Phật Giáo, được sinh ra làm ở cõi NGƯỜI, không may "rớt" ra các cõi khác thì hãy nhớ mình luôn thuộc hàng "top" đấy. Thầy cũng hỏi, nghe thế lại thấy thân mình quý hơn miếng nào chưa?
Yêu bản thân, tớ cảm thật vui vì đi đâu mọi người cũng chia sẻ và nhắc nhở về điều này. Yêu bản thân, với tớ, nó giản dị đến từ hơi thở, nụ cười và giọt nước mắt ấy á. Being - tồn tại ở đâu thôi, là có giá trị rồi, là thấy yêu rồi.



Bình luận