top of page

Rejection is God's Protection

Tớ loay hoay mở lá thư mới được gửi về, rất nhanh và lướt vào những dòng đầu tiên, chỉ cần thấy một chữ "we regret inform ..." là coi như đã biết câu trả lời. Lại thêm một lời từ chối. Buồn bã, thất vọng, cộng thêm cả sự giận dữ, không kiềm chế được, tớ vò nát lá thư trong tay. Cảm giác không khác gì trái tim của mình cũng đang nghẹn lại như vậy. Tớ thậm chí không còn nhớ nổi, đó là hồ sơ thứ bao nhiêu đã được gửi đi rồi.


Những Email được soạn rất ngay ngắn, hoặc những dòng tin nhắn tâm huyết kèm những thiết kế chỉn chu về dịch vụ hoặc dự án của mình nhưng tất cả đều không có một hồi đáp. Có người xem tin nhắn nhưng không đáp. Hay thậm chí tin nhắn, email ấy còn chẳng được xem. Người ta nói, chờ đợi không đáng sợ, đáng sợ là không biết chờ đợi đến bao giờ. Nhưng về một nghĩa nào đó, khi con người ta bị từ chối, thì hai nỗi sợ kia cũng như nhau cả thôi. Vì câu trả lời mà chúng mình muốn là "có" đã không thể nào có được.


Cảm giác ê chề ấy cũng không khác gì lần đầu tiên lấy hết sức bình sinh trong đời nhắn tin tỏ tình với crush; và tất nhiên hông có thành. Thành thì có lẽ giờ này mình đã không ngồi ở đây, nhỉ? 🤤



Dù bị từ chối khi còn là một cô nhóc chưa đầy hai mươi, hay một cô gái trẻ ra trường tràn đầy nhiệt huyết hay va vấp, trưởng thành thêm vài năm trong sự nghiệp; lần nào tớ cũng thấy mình rơi vào một cái hố y như vậy. Hay dù có đọc một tỉ cuốn sách về self-development rồi học một trăm khoá học để nâng cao self-esteem; tớ vẫn buồn, buồn ơi là buồn.


Mình không đủ tốt ư?

Mình không đủ giỏi ư?

Mình thiếu hụt ở chỗ nào?

Mình đã cố gắng nhiều như vậy mà?


Nhưng rõ ràng một điều rằng, lúc ấy thấy buồn là chuyện rất bình thường; hay gì gỉ gì gi những cảm xúc mà mình có đều là rất bình thường. Vì chúng mình là con người mà, hãy cho phép bản thân mình cảm nhận những cảm xúc ấy. Dù cho cảm xúc ấy chẳng hề dễ chịu gì cậu nhỉ, nhưng đèn nén hoặc cố đẩy cảm xúc tiêu cực ấy ra xa thực chất làm chúng ở lại với cậu lâu hơn mà thôi.


Và vì cảm xúc và thông tin ấy không dễ để chấp nhận ngay, tớ sẽ dành cho mình một không - thời gian để xử lý nó. Tớ học cách nhìn mọi việc theo đúng những gì khác quan, dù có chấp nhận hay kháng cự thì cũng không thay đổi được điều gì; mà việc chấp nhận còn giúp tớ đi tiếp. Tớ cũng hiểu khi ấy cái "self-esteem" của mình như vừa bị ăn một cú đấm, và việc chắc chắn tớ không làm là tự đấm mình thêm một cú nữa; tớ sẽ học cách xoa dịu bản thân bằng những việc tớ thích chẳng hạn, ăn một que kem vị Việt Quất; xem một bộ phim với chậu bắp bơ rang to oạch.


Sau đó, trong thời gian lắng đọng hơn, tớ có thể chọn cách nói chuyện với người nhà, hay cô bạn thật là thân và đặc biệt là với chính mình. Thay vì ngay lập tức lao ra ngoài kia và tức thì hành động, soi xét lại xem sự từ chối này có thực sự đáng sợ đến thế?

Cơ hội này liệu có phải là duy nhất?

Con người này, tổ chức này là có một trên đời?

Và điều gì là đáng để cậu đi tiếp, bám chấp vào người đã nói không hay tiếp tục bước để gặp những con người, cơ hội mà cậu XỨNG ĐÁNG?


Tớ có một cái bình thuỷ tinh mà tớ đặt tên là God's Protection, mỗi khi nhận được một lời No, là tương ứng với một mảnh giấy nhỏ, tớ sẽ thả vào trong chiếc bình đó. Những tờ giấy nhiều màu, màu vàng, màu xanh, màu hồng ở trong đó; số lượng cũng phải khéo lên tới hàng ngàn (kèm theo gần từng đó trận khóc lên khóc xuống).


Mà sau đó thì sao, thì tớ chọn bước tiếp. Chỉ là tớ tin một lời nói "không" thì thật ra lại đưa mình càng gần tới những "có"; và tớ cũng sẽ không bao giờ để những cái "Không" ấy định nghĩa bản thân cũng như giá trị bản thân mình trong tương lai.

Bình luận


  • Facebook
  • Spotify
  • YouTube
  • Instagram

Cảm ơn bạn đã gửi!

© 2022 by purecoachbb

bottom of page