top of page

I love you regardless

Một thời gian rất dài, tớ thấy mình luôn là người tụt lại phía sau trong tất cả các mối quan hệ. Đến cuối cùng, họ chọn rời đi, hoặc chọn một người khác mà không phải là mình. Còn tớ, tớ ở đây với một sự trống rỗng và hoang hoải. Tại sao?


Tại sao?


Hơn một lần tớ tự hỏi, trong bất kỳ mối quan hệ nào tớ cũng luôn hết lòng. Là một đứa vừa khép kín, hướng nội và nhưng trọng tình cảm, nên việc mở lòng và giao tiếp đã không phải là chuyện dễ dàng gì. Thế nên nếu có làm bạn với ai, đồng nghĩa với việc thế giới nhỏ bé ấy lại thêm một bàn chân bước vào, tớ trân quý. Nhưng nhiều năm như vậy ngoảnh đi ngoảnh lại, mối quan hệ nào dường như đều được dán một cái "đát", và rốt cuộc cũng đến ngày hết hạn. Thời hạn tính bằng tháng hay tính bằng năm, thì cũng thành người cũ mà thôi.

Cảm giác không có bạn thân, thực sự không dễ dàng gì. Mỗi lần tớ được nghe kể, hay được chứng kiến những tình bạn cùng nhau từ lúc bé xiu, từ lúc tập lớn lỡ cỡ cho đến lúc trưởng thành của ai đó; tớ thấy mắt mình tự dưng đỏ hoe. Tớ thật lòng thấy vui và xúc động cho một tình bạn bền bỉ ấy. Bền bỉ thực sự là một tính từ đắt đỏ trong cuộc đời này cậu nhỉ?

Vì bền bỉ không mua được bằng tiền,

Bền bỉ cũng không cân đo được bởi bằng cấp hay không được màu mè hoa lá bởi những lớp "filter".



Bền bỉ mà lựa chọn ở lại, là có đổi thay nhưng cùng nhau mà không phải đổi dời.

Mà qua đi niềm vui ấy là gì nhỉ, là trong lòng tớ cảm thấy thế nào? Bối à, thật thà với cảm xúc của mình đi. Tớ thấy bâng quơ khi quay lại với mình; man mác. Tớ bàng hoàng nhè nhẹ khi nhận ra mình-không-có-bạn-thân. Bắt được cái suy nghĩ này thì cũng là lúc thấy nước mắt đã lăn dài. Đáng thương làm sao!


Nếu cậu từng nghe câu chuyện của tớ về tình bạn ở Podcast lovetouch (S1E7 - FRIENDSSSS), hẳn cậu còn nhớ hai tiếng "tri kỷ" nó thiêng liêng với tớ dường nào? Đã hơn một lần tớ tự hỏi, có phải có những thứ cả đời cứ tìm kiếm, nhưng chẳng bao giờ có được, có phải vậy hông? Tớ thậm chí từng coi trọng một người nhiều đến nỗi, khi người đó rời đi thì thước phim cuộc đời mình cũng như được tua trắng, trắng xoá. Tớ không nhớ nổi gần một nửa thập kỷ tớ đã đi đâu làm gì ăn gì uốn gì hay thành phố có màu gì khi không còn người ấy ở bên. Tớ cũng vẫn tưởng từng ấy thời gian qua đi thì thời gian sẽ xoa dịu hết, nhưng lúc làm một ritual là viết một lá thư tạm biệt rồi đốt đi thì cả một buổi chiều tớ đã khóc đến mụ cả người. Yep, tớ là vậy đó.


Nút thắt có lẽ được tháo gỡ khi tớ nhìn thẳng vào thực tế, yes là tớ đó, là tớ những cảm xúc, buồn vui thương nhớ, là kỳ vọng, là bám chấp vậy đó. Tớ đã từng dồn cả thế giới của mình vào người khác là vậy đó.


Có bao giờ cậu nhận ra, khi cậu đi lạc trong một mối quan hệ một chiều, cậu muốn nói những lời làm người đó thích, cậu làm những điều mà cậu nghĩ là người đó sẽ vui, cậu cố vừa vặn vào một cái khuôn hay cố với để gặp gỡ được tiêu chuẩn, yêu cầu của họ. Điều ấy vô thức khiến cậu trở thành một phiên bản khác của mình. Không phải cậu không tốt, cũng không phải là người ấy không thích phiên bản gốc của cậu mà là mình thực sự chưa cho người đó cơ hội nhìn thấy phiên bản thật thà này.


Nếu cậu có thể ghét một người ngay từ cái lần đầu tiên, thì cậu có thể tự nhiên thay chữ "ghét" bằng chữ "thương" được không? Không cần lí do. Không cần ồn ã giải thích. Cậu chọn điều gì.


Còn bây giờ "I like you regardless" là câu tớ luôn nói với bản thân và mọi người xung quanh mình. Khi thích một ai đó, cậu có nhu cầu người đó thích lại mình? Cởi bỏ được sự bám chấp ấy, tớ thấy đủ, tớ thấy thật tự do quá điiii.

Bình luận


  • Facebook
  • Spotify
  • YouTube
  • Instagram

Cảm ơn bạn đã gửi!

© 2022 by purecoachbb

bottom of page