How to "chốt đơn"?
- purecoachingbb
- 8 thg 2, 2022
- 3 phút đọc

Có một cách mà dân làm kinh doanh hay bán hàng đều biết, đó là người ta sẽ dễ dàng hơn bao giờ hết để mua hàng trong cảm xúc (emotionally purchase). Khi tác động vào mặt xúc cảm, vui buồn hờn giận thăng hoa thì con người mình sẽ ra quyết định rất dễ vì đơn giản con người chúng ta được lèo lái bởi cảm xúc của mình. (Cậu có thể tìm hiểu thêm hoặc đọc chiếc link này nha).
Cảm xúc có thật nhiều cung bậc khác nhau, nhưng tựu chung lại có thể gom vào hai trạng thái chính là tích cực và tiêu cực đúng không cậu? Và một thông tin khác cũng chỉ ra, mấy chục ngàn suy nghĩ mình có mỗi ngày thì phần lớn là suy nghĩ tiêu cực đồng nghĩa kéo theo trạng thái cảm xúc tưng ứng. Vì vậy nếu muốn "chốt đơn" nhanh thì "đẩy" khán-thính giả vào những lo lắng, nỗi đau, sợ hãi, etc chẳng phải dễ dàng hơn nhiều sao? Cậu có thấy điều ấy hợp lý không? Chưa kể phần lớn suy nghĩ dẫn tới hành vi của chúng ta 95% là subconsciousness.
Nếu không ngồi lại và tự quán chiếu, tớ cũng không thể nhận ra mình đã rơi vào trạng thái vô thức để rồi lao theo, chạy theo, mua bán nhiều như như thế nào. Có những khoá học tớ học về làm sao để viết nội dung, viết content sao cho thật thu hút, rồi hấp dẫn và cái đích cuối cùng là để "chốt đơn", người mentor luôn luôn nhấn mạnh PHẢI nói về nỗi đau (pain point), nói ở phần đầu thì tô đậm thêm ở phần giữa rồi chốt hạ ở phần cuối. Nhắc đi nhắc lại thế sẽ liên tục gợi nhắc về nỗi đau, sự sợ hãi, lo lắng, căng thẳng mỗi chúng ta đang phải đối diện. Từ đó mỗi người sẽ có hành động tiếp theo, và dường như là hành động nhanh hơn, quyết liệt hơn. Cho đến cuối cùng nếu từ nỗi đau mà biến thành động lực để rồi thay đổi, thì quả thật tuyệt vời quá cậu nhỉ? Điều này thật chẳng có gì sai, thậm chí rất tốt đấy chứ!
Nhưng cũng hơn một lần tớ tự hỏi, đặc biệt khi làm một "nghề" mà điều duy nhất tớ mong muốn và khao khát là giúp được người khác; đâu là cái tâm sáng mình cần nhớ? Trong những cuộc hội thoại riêng tư và gần gũi, người bạn người chị ấy bắt đầu cởi mở mà chia sẻ tâm tư của họ, chỉ cần nhắc nhẹ đến những vật lộn họ đang có ở hiện tại, nỗi tổn thương nào ở quá khứ là đủ nước mắt họ lăn dài. Thật sự mình chẳng nghĩ được gì nhiều hơn, đơn giản là lắng nghe và hiện diện. Không hơn không kém. Thật sự không "lỡ". Có lẽ chia sẻ tâm sự này không ít người sẽ nghĩ trong "giới" này mình mới mẻ quá, tuổi nghề còn chưa đủ năm, còn non lắm! Nhưng có một điều mình biết mình không vui vẻ chút nào khi mua hàng trong sự sợ hãi. Và điều gì bản thân mình không thích, không vui thì KHÔNG BAO GIỜ mình làm với người khác.
Rất nhiều người sẽ thấy, mình làm thế chỉ tổ đi chậm! Nhưng mình thấy thanh thản. Với cá nhân mình, điều đó quan trọng hơn, quan trọng hơn rất nhiều.
Và chốt lại thì không thể không nói đến trạng thái tích cực, trong một tâm thế được truyền cảm hứng, tiếp thêm niềm tin và hi vọng vào tương lai sáng lạn ở phía trước; mình thực sự chúc cho mỗi chúng ta đều tìm thấy ánh sáng trong hành trình ấy. Kỳ thực mình luôn tin yêu vào mỗi người, về khả năng của mỗi chúng ta. Chưa kể, ai cũng XỨNG ĐÁNG cho những gì tốt đẹp nhất.
Cậu xứng đáng.
Chúng ta đều xứng đáng.
YÊU và ĐƯỢC YÊU.



Bình luận