top of page

Grass is always greener on the other side?


Đã bao lần cậu phát hiện ra, ngón tay của mình cứ lướt lướt lướt trên newfeeds của mạng xã hội; trong bụng tự dưng trào lên một cảm giác ấm ách lạ lùng. Mày của cậu vô thức cau lại, cảm giác chíu khọ sao sao ấy? Không biết cái cảm xúc này từ trên trời đổ xuống hay không biết nữa. Khó chịu vì hoá ra mình đã lãng phí cả tiếng đồng hồ chỉ để lướt mạng. Khó chịu phần khác vì thấy cả new feeds tràn ngập những hình ảnh kiểu nhà cửa, xe cộ, con cái, cây cối, du lịch, check-in. Hay ở một sân chơi khác không phải là mạng xã hội - nơi tràn lan những hình ảnh và videos mà có thể là "xàm xàm"; cậu thấy áp lực không kém khi thấy một notification báo về email trên trang Linkelin, một cô bạn cấp ba vừa thăng chức, đứa cùng lớp Đại học cũng hoan hỉ mới một chức danh to đùng. Cậu có giống tớ, bỗng dưng thấy sao mà ngột ngạt thế?


Thừa nhận với chính mình đi, cậu ghen tị. Cậu còn tự mang mình ra so sánh. Sao người ta "có" mà mình lại không?

Cậu nghĩ rằng những cảm xúc này trào lên là do cậu đang suy nghĩ rằng mình lại đang chẳng ở đâu với đâu cả, cậu không là ai và cậu thấy mình mờ nhạt. Có lẽ con đường cậu đang theo đuổi cũng chưa cho cậu những gì mà cậu muốn "có" trong những danh sách ở trên.

Nói về một khía cạnh nào đó, ghen tị là cảm xúc rất nhạy cảm, nó chỉ cho cậu thấy thật ra cậu muốn điều gì - mà có thể cậu hoặc không dám tỏ bày hoặc không cả ý thức được. Vậy nên như tất cả những cảm xúc khác mà cậu có, đừng gạt phăng nó đi làm gì; chào mừng, chấp nhận nó, chưa kể nó còn mang đến một thông điệp to đùng đoàng như vậy mà. Cậu có cả gan mà thừa nhận, ừa tui ghen tị đấy hí hí.


Dù có lớn lên trong một môi trường gọi là thuần tuý hay thôn quê đến thế nào, tớ thấy mình đã được đặt vào một thứ hạng phân đua cao thấp thứ bậc khéo từ khi còn ẵm ngửa. Chúng ta đi học đều có xếp hạng một hai ba, quy mô từ lớn đến nhỏ. Vậy nên giờ có bảo con bé hăm mươi mấy này yê đừng so sánh ngừng so sánh thì con nhỏ năm tủi, mười hai tủi, hai mươi tủi vẫn nảy số ầm ầm; vì đơn giản chúng ta đều đã học, đã lớn và "lập trình" trong điều kiện ấy quá lâu rồi. Thật ra cảm giác được là số 1 thật không tệ chút nào. Cảm giác là người dẫn đầu, là người sáng nhất, giỏi nhất thật cứ như được bắn lên tận mây, sướng điên. Cảm giác mình làm được trong khi những người xung quanh làm không-tốt-bằng-mình khiến mình như bất khả chiến bại.


Nhưng đến một lúc nào tớ tin rồi chúng mình đều gật gù và thừa nhận rằng, chúng ta đã quá mệt không liên tục đặt mình lên bàn cân mà đong đếm, hơn thua? Cậu có thấy mệt chưa?

Nếu coi cuộc sống là một cuộc đua thì thắng hay thua mình cũng đều "out" cả. Và thực sự cậu muốn sống và trải nghiệm cuộc sống này ở một vị thế cậu là nhất còn mọi người ở dưới, trên cao đó cậu có thấy "mát" không (just kidding), cuộc sống như vậy thực sự thú vị với cậu vậy à? Mình không giỏi bằng hay mình giỏi hơn người khác thực sự là những phép so sánh ngớ ngẩn, khập khiễng khi hành trình, trải nghiệm, tính cách, câu chuyện, hoàn cảnh chẳng ai giống một ai. Và biết đâu giờ được đặt vào tay mình những thứ cậu-tưởng-mình-thích ấy khéo cậu lại bỏ chạy mất dép.

Đặc biệt trên hành trình tớ đi được may mắn nghe và chứng kiến câu chuyện của nhiều người, tớ hiểu rằng bao gồm cả bản thân mình ai cũng có những lên những xuống, ngày xấu ngày tốt cả; thành công hay thất bại, niềm vui với nỗi buồn - nó vừa đẹp mà nó vừa đời. Dù là ai là bất kỳ đâu, từ tỷ phú cho đến người đẹp, từ cô sinh viên trẻ cho đến những người học hàm học vị.


Vì thế, dù hành trình của linh hồn với trải nghiệm của con người của cậu ở bất kỳ đâu, tớ gửi lời chúc phúc.


I bless your journey.

Bình luận


  • Facebook
  • Spotify
  • YouTube
  • Instagram

Cảm ơn bạn đã gửi!

© 2022 by purecoachbb

bottom of page