Câu chuyện từ một đám nhỏ cãi nhau.
- purecoachingbb
- 8 thg 2, 2022
- 3 phút đọc
Bắt đầu từ một thử thách của một người chị yêu thương, tớ xây dựng cho mình một thói quen đi bộ thường xuyên và đều đặn hơn. Trước đây mỗi lần đi bộ là tâm thế lại xem xem hôm nay muốn nghe Podcast gì, hay là chương mấy của cuốn nào trong kho sách nói Audible rồi ý nhỉ để còn sửa soạn "tranh thủ" nghe. Nhiều lúc không muốn nghe gì thì cũng nghe bài tụng, hoặc thiền hay bét nhất cũng là nghe nhạc.
Nhưng đến đúng một thời điểm tất cả các cuốn sách và khoá học của tớ đều nói đến việc chú tâm lắng nghe cuộc sống xung quanh, việc đi bộ trở về với đơn thuần là nhón bước. Cũng chính vì lắng nghe âm thang nhiều hơn, con mắt quan sát được những câu chuyện, đôi khi nó be bé mà thậm chí rời rạc, không đầu cũng không cuối. Và tớ lại muốn ghi chép nó lại, và không còn gì phù hợp hơn là chia sẻ ở đây. Hehe.
Buổi chiều ngày hôm đó, một buổi chiều giữa mùa hè rất đỗi bình dị. Tớ cũng là một công dân góp vui vào cái khung cảnh của chiếc công viên "mini" ngay gần nhà mình, cách có lẽ chỉ chừng chưa đầy 2 phút đi bộ. Công viên có một khu vui chơi nhỏ cho đám trẻ con, ở đó là nền cát nên bọn chúng tha hồ vùng vẫy, bày bừa. Có một cái cầu thang vắt qua một tấm lưới, rồi đến một con thuyền lớn rồi xuyên ra một cái cầu trượt. Mấy món đồ bày ra như một cuộc thám hiểm nho nhỏ và lũ trẻ con ấy thì cứ chạy vòng quanh, ríu rít như chim chuyền cành. Xung quanh khu cát đó là có hai dãy ghế cho ba mẹ, ông bà ngồi chơi, ngồi xem và ngồi tám chuyện với nhau luôn. Diện tích còn lại của công viên ấy đương nhiên là cây, cây, cây và cây. Xen giữa những tán cây ấy là hoặc là những trận bóng đá nghiệp dư của một ông bố nào đó cùng mấy cậu nhóc choi choi; hay có buổi chiều muộn là buổi tập của một dàn hợp xướng bộ hơi gồm sáo và kèn saxophone. Rồi lối đi cũng là nơi các chú cún giao lưu, hay có khi là sủa vang ăng ẳng.
Bữa ấy tớ đang rảo bước bộ thì nghe thấy mấy tiếng xô xát, la hét. Quay ra là cảnh ba bốn cậu nhóc đang chơi đùa tự dưng hai cậu bé quay ra tranh cãi rất quyết liệt, một cậu khác thì đứng ở giữa cản lại không thì hai đứa bạn nó choảng nhau mất. Cậu bé được ngăn lại nhưng vẫn cố gào lên, nghe chừng vừa có một chuyện gì bất công với cậu lắm vừa xảy ra. Trong tiếng la lớn ấy là những giọt nước mắt lăn dài, cậu quẹt tới đâu nước mắt lại chảy ngay tới đó. Đoạn rồi cậu cầm lấy cái skateboard của mình rồi lủi thủi quay đi; hú mình trong một đám cây ngay cạnh đó, cuộn tròn người lại. Tất cả hình ảnh xoẹt qua rất nhanh như một thước phim chưa đầy dăm phút, mà sao tớ thấy lòng mình cũng xốn xang. Tớ không để mình dừng lại đó quá lâu vì tớ hiểu thực ra đây không phải là chuyện của mình; và rất nhanh sau đó cũng thấy một người lớn - có lẽ là mẹ của cậu nhóc kia chạy ra lùm cây và hỏi han cậu con trai bé bỏng của mình, xem chuyện gì vừa xảy ra và, (tớ mong), đó là một câu hỏi thật dịu dàng.
Chỉ một tích tắc ấy thôi mà tớ thấy mắt mình cũng đỏ hoe. Vì cái dáng vẻ lủi thủi quay đi kia, vì cái gạt tay nước mắt cái roẹt ấy và thu mình về một góc - tớ nhìn thấy mình, thấy đứa trẻ trong mình. Bất giác tớ thấy tay mình vòng lại, tự bao giờ cho bản thân một cái ôm.
Giờ cô bạn của tớ, nếu bây giờ cậu có thể, đặt tay phải của mình lên vai trái, tay trái đặt lên vai phải và xiết nhẹ.
Dù câu chuyện của cậu có như thế nào và hành trình đã ra sao, hãy luôn nhớ dành cho bản thân và cả đứa trẻ trong mình, sự dịu dàng mà chúng ta đều xứng đáng cậu nha.




Bình luận